Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Đào tạo nghề cho người khuyết tật còn nhiều khó khăn

Theo số liệu thống kê của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội (LĐ-TB & XH) năm 2001, có 97.64% người khuyết tật (NKT) ở Việt Nam không được đào tạo qua trường lớp chính thức, trong đó 1,22% đã có trình độ kỹ thuật đủ để đáp ứng nhu cầu công việc, 0,53% mới tốt nghiệp từ những trường dạy nghề và chỉ có 0,61% tốt nghiệp từ các trường cao đẳng và đại học. Thực trạng này dẫn đến tỷ lệ NKT không tìm được việc làm khá cao: 41,86% ở Đồng bằng sông Hồng và 35,77% ở phía Đông Nam đồng bằng sông Cửu Long. Qua thực tế cho thấy, giải quyết việc làm cho người khuyết tật không đơn thuần chỉ là đào tạo tay nghề và nâng cao trình độ.

Những năm gần đây khi đất nước ngày càng phát triển thì cơ hội việc làm cho NKT ngày càng nhiều hơn bởi sự quan tâm của Nhà nước thông qua các chính sách và sự ra đời của các tổ chức tự lập, các tổ chức phi chính phủ. Đặc biệt là Luật NKT Việt Nam sắp được Quốc hội thông qua.

Thủ công mỹ nghệ, một trong những nghề phù hợp với sức khỏe và hoàn cảnh của người khuyết tật. Ảnh chụp người khuyết tật đang học nghề thủ công mỹ nghệ bằng gáo dừa tại Cơ sở Nhịp cầu. Ảnh: ĐOÀN LÝ.

Song song đó, trình độ dân trí, phương tiện giao thông và thông tin đại chúng phát triển cũng mang đến cơ hội học tập cho NKT, cụ thể là ngày càng nhiều sinh viên khuyết tật và các Câu lạc bộ Sinh viên khuyết tật các trường đại học được thành lập. Người sử dụng lao động đã có cách nhìn tích cực hơn đối với lực lượng lao động là NKT. Họ tuyển NKT vì trình độ và năng lực chứ không nhìn vào sự “khuyết tật”, lòng nhân đạo hay một sự “quen biết” nào đó.

Tuy nhiên, những thách thức vẫn còn rất nhiều. Hàng năm, Bộ LĐ-TB&XH đều có giao chỉ tiêu và ngân sách cho các Sở LĐ-TB&XH các tỉnh và thành phố để đào tạo nghề cho người khuyết tật, nhưng số NKT sau khi đào tạo vẫn không có nhiều việc làm nên tình hình không được cải thiện bao nhiêu. Câu hỏi đặt ra là Bộ LĐ-TB&XH có đánh giá chất lượng của việc đào tạo nghề cho người khuyết tật sau mỗi khóa học? Trước và sau khi đào tạo nghề có tìm hiểu nhu cầu của NKT và tình hình thực tế của nghề đó liệu có phù hợp với thực tế?

Qua thực tế làm công tác đào tạo nghề cho người khuyết tật nhiều năm, ở Hội NKT TP Cần Thơ thì đánh giá chất lượng của việc đào tạo nghề cho người khuyết tật sau mỗi khóa học là điều rất cần thiết. Trong đó, cần chú ý đến: Trình độ và lòng nhiệt tình của người dạy. Đây là một vấn đề tế nhị vì người dân ta thường “tôn sư trọng đạo” nếu người dạy nghề không đủ trình độ chuyên môn sẽ đào tạo “hỏng” học sinh và hậu quả là người học sẽ thất nghiệp khi ra trường. Tôi đã từng gặp một bạn học nghề may trong vòng 6 tháng tại một cơ sở dạy nghề, sau khi hoàn thành khóa học vẫn không phân biệt được sự khác nhau giữa áo sơ mi nam và nữ. Thêm vào đó, thầy cô phải hiểu tâm lý học trò của mình và tránh làm tổn thương họ. NKT rất dễ tổn thương và suy diễn vì những hành động, lời nói vô tình của giáo viên. Ngoài ra, mỗi địa phương đều có những đặc thù riêng nên ngành nghề cũng phải dựa trên đó. Chẳng hạn, không thể dạy làm nấm rơm ở Đắc Lắc và dạy thêu ở Bạc Liêu vì những nơi này không có đủ nguồn nguyên liệu và cũng không có nhu cầu tuyển dụng. Nghề đó có đáp ứng với nhu cầu thực tế cuộc sống? Có thể “sống” được với nghề? Điều quan trọng nữa là ngân sách, thời gian đào tạo và máy móc thiết bị có trang bị đủ cho việc đào tạo nghề? Có hợp lý chăng khi mà tiền ăn cho học viên chỉ 15.000đ/ngày và có một số nghề mà thời gian đào tạo chỉ một tháng? Đa số học viên khuyết tật xuất thân trong gia đình nghèo nên khi đi học họ không có sự giúp đỡ tài chính từ gia đình và cũng không có trợ cấp từ Nhà nước thì làm sao họ đủ ăn và sinh hoạt với số tiền ấy? Thời gian đào tạo nên được hiểu là thời gian đủ để học viên học, thực hành và sáng tạo để sau khóa học, họ khá thạo nghề và có thể kiếm sống được từ nghề đã đào tạo.

Ngoài ra, cũng cần chú ý đến cơ sở hạ tầng nơi đào tạo nghề có phù hợp với NKT không, đặc biệt là dạng khuyết tật vận động như không có đường cho xe lăn di chuyển, nhiều bậc tam cấp, nhà vệ sinh không tiếp cận được... Điều đặc biệt khi đào tạo nghề cho NKT là phải sắp xếp chỗ ăn, ở và học gần nhau vì họ không có phương tiện di chuyển và do hạn chế sức khỏe.

Còn một điều rất quan trọng và tế nhị khác là ai sẽ đánh giá khóa học? Người học sẽ không thể nêu lên những bức xúc khi người lượng giá khóa học lại chính là những thầy cô của mình vì “tôn sư trọng đạo”. Thiết nghĩ, sẽ công bằng và khách quan hơn khi được đánh giá bởi một tổ chức độc lập.

Ngoài các cơ sở đào tạo nghề của Nhà nước thì những năm gần đây, các tổ chức phi chính phủ và các tổ chức tự lực của NKT cũng đã và đang tham gia vào việc đào tạo nghề cho NKT. Ngoài những khó khăn nêu trên, những tổ chức này lại gặp vấn đề nan giải khác: ý thức của NKT và gia đình họ. Đa số những NKT thường mặc cảm và tự ti về sự khuyết tật của mình nên rất ngại khi xa gia đình đi học nghề. Tâm lý tự ti và trở ngại về khoảng cách địa lý làm họ e ngại, không muốn vươn lên học nghề cũng như không tự tin là mình có thể làm việc tự nuôi sống mình và gia đình. Bên cạnh, hầu hết gia đình NKT là gia đình nghèo, ở nông thôn, dân trí thấp nên họ không khuyến khích con, cháu mình đi học nghề mà chỉ muốn họ ở nhà để giữ nhà và làm hết việc cho mọi người đi làm. Điều này đã làm tăng cao tỷ lệ thất nghiệp của NKT. Đây chính là cái vòng lẩn quẩn mà NKT luôn gặp phải.

Việc tìm hiểu nhu cầu của NKT và tình hình thực tế của nghề đó liệu có phù hợp với thực tế, cân nhắc thật cẩn thận trước khi đào tạo nghề gì và làm như thế nào giải quyết việc làm cho NKT không phải là việc dễ dàng. Trước hết, do điều kiện sức khỏe nên NKT khó tìm việc làm. Thông thường thì giờ làm việc của người lao động là 8 giờ/ngày, nhưng theo Luật Lao động thì NKT chỉ làm việc 7 giờ/ngày. Nếu người tuyển dụng là các doanh nghiệp sản xuất thì NKT sẽ không được tuyển vì thời gian làm việc ít sẽ mang lại lợi nhuận thấp. Ngoài ra, khi nhận NKT, các doanh nghiệp này phải xây dựng lại đường đi cho người đi xe lăn, phòng vệ sinh dễ tiếp cận,... điều này làm cho lợi nhuận doanh nghiệp giảm. Nếu người tuyển dụng là các cơ quan ban ngành của Nhà nước thì việc tuyển NKT vào làm việc chính thức là chuyện “hiếm”.

Không khí nơi làm việc cũng là một rào cản rất lớn khi NKT tìm việc làm. Trước tiên, hãy nói về thái độ làm việc của NKT. Bên cạnh một số NKT thực sự đi làm vì muốn tự lực, còn có một số NKT làm việc chỉ vì ở nhà buồn, muốn tìm chỗ đông người để vui chơi, không cần kiếm tiền, vì đã có gia đình chu cấp. Chính quan điểm như thế nên thái độ làm việc không tích cực, không nỗ lực, cầu tiến, dẫn đến người sử dụng lao động có suy nghĩ lệch lạc về thái độ làm việc của NKT, không muốn tuyển dụng.

Định kiến xã hội ảnh hưởng không nhỏ tỷ lệ thất nghiệp của NKT. Người ta cứ nghĩ NKT thất nghiệp vì họ không đủ trình độ, thiếu sức khỏe và năng lực làm việc. Sự thật là không hoàn toàn như thế mà chỉ do định kiến mà ra. Ngay cả những NKT có trình độ thạc sĩ tốt nghiệp ở nước ngoài về cũng chưa chắc tìm được việc làm đúng chuyên ngành của mình để phục vụ và cống hiến cho xã hội. Còn nhớ, ngày tôi mới tốt nghiệp trở về Việt Nam, đọc trên trang web của một trường ĐH thấy một viện nghiên cứu tuyển nghiên cứu viên. Tôi rất tự tin nộp đơn dự tuyển, thế nhưng chính thái độ của người nhận hồ sơ đã làm tôi chùn bước. Cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi: “Đi đâu?”. “Nộp hồ sơ tuyển dụng ạ”. “Cho ai?”. “ Dạ cho chính tôi”. Sau khi xem hồ sơ, biết tôi tốt nghiệp thạc sĩ từ nước ngoài về thì thái độ cô ta có vẻ nể phục nhưng vẫn cứ bắt bẻ: “Bằng A Tin học và bằng B Anh văn đâu?”. Vẫn biết điều kiện cần để thi công chức Nhà nước là phải có bằng A Tin học và bằng B Anh văn, nhưng tôi cũng không thể nhịn cười khi một người học nước ngoài về vẫn cần những bằng cấp ấy để chứng minh trình độ. Sao không đặt những câu hỏi về thời gian du học, tôi học bằng ngôn ngữ nào? Nếu không có kiến thức về tin học nhất định, làm sao tôi sử dụng máy tính làm luận văn tốt nghiệp?...

Mặc dù gặp nhiều khó khăn như thế, nhưng hiện nay nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước thể hiện sự quan tâm, bảo vệ quyền lợi cho NKT, tạo điều kiện cho các hội, nhóm và câu lạc bộ tự lực của NKT ngày càng phát triển, chứng tỏ đã có sự đồng hành cùng NKT. Vì vậy, cơ hội việc làm cho NKT đang phụ thuộc vào cách nhìn mới, phương pháp mới và sự nỗ lực nhiều hơn nữa từ các ngành, các cấp, các tổ chức đoàn thể và sự nỗ lực phấn đấu không ngừng của bản thân NKT.
Theo ifpvnalumni.org

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Tiếp sức cho người khuyết tật hòa nhập cộng đồng

Để người khuyết tật (NKT) hòa nhập cộng đồng thì điều quan trọng nhất là giải quyết được vấn đề việc làm, tạo sinh kế để NKT có thể tự nuôi sống bản thân. Thời gian qua, cùng với sự hỗ trợ của Nhà nước, nhiều doanh nghiệp (DN) đã mạnh dạn tuyển NKT vào làm việc. Đây là tín hiệu vui cho những NKT có mong muốn tìm được việc làm ổn định. 

Ánh sáng... cuối đường hầm 
Vì nhiều lý do, DN rất ngại khi tuyển NKT vào làm việc. Bởi những bất tiện trong sinh hoạt, hiệu quả công việc... nhưng tại Công ty Gốm sứ Minh Long 1, NKT luôn được ưu ái. Bà Lý Ngọc Dung, Phó Giám đốc công ty, cho biết: “Minh Long 1 luôn sẵn sàng nhận NKT vào làm việc và tạo điều kiện cho họ phát triển nhưng phải siêng năng, ham học hỏi”. 

Được sự hỗ trợ từ Công ty Minh Long 1, em Phạm Văn Tấn đã có cuộc sống ổn định


Em Phạm Văn Tấn, 24 tuổi nhưng đã làm công nhân ở bộ phận trang trí cho công ty được 5 năm. Với mức lương hiện tại khoảng 4 triệu đồng/tháng, Tấn không chỉ lo được cho bản thân mà còn có tiền phụ giúp gia đình. Tấn khoe: “Được làm việc ở đây em vui lắm nhờ công việc đúng sở thích và được mấy cô quản lý thương lắm”. 
Còn em Hồ Thanh Hương, mới được Trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật Thuận An gửi đến công ty làm việc chưa được 1 tháng nhưng Hương được mấy cô quản lý khen là thông minh và rất có năng khiếu về vẽ. 

Cả Tấn và Hương đều bị khiếm thính. Vì vậy, những ngày đầu vào làm việc, các em và quản lý chủ yếu trao đổi qua viết giấy, dần dần hiểu nhau hơn mới trao đổi bằng cách ra dấu. Bà Lê Thị Phương Phi, Phòng nhân sự Công ty Minh Long 1, cho biết: ở công ty có nhiều công đoạn sản xuất, vì vậy căn cứ vào năng khiếu, sở thích của NKT để bố trí công việc phù hợp. Ngoài ra, công ty luôn ưu ái cho NKT. Chẳng hạn, giao những việc nhẹ nhàng, đơn giản hơn những công nhân bình thường. 

Hay tại Trung tâm dạy nghề người tàn tật tỉnh có hàng chục NKT đang có việc làm ổn định nhờ Công ty May Quốc tế Hàn Quốc giao hàng gia công dụng cụ y tế (ống nong động mạch). Chị Vũ Thị Xuân, đến từ Dĩ An tâm sự: “Có được công việc như thế này với tôi là một niềm mơ ước. Hiện mỗi tháng tôi thu nhập khoảng 2,5 triệu đồng. Với mức lương này tôi đã lo được cho mình”. Chị Xuân bị bệnh trầm cảm hơn chục năm nay. Khi bình thường thì không ai nhận ra chị bệnh, nhưng lúc phát bệnh thì tính tình chị trở nên nóng nảy, cáu gắt; chế độ sinh hoạt bị đảo lộn như có khi ăn quá nhiều, ngủ quá nhiều, có khi thì không ăn, không ngủ... 

Đào tạo nghề - phương thức hỗ trợ bền vững cho NKT 
Cô Nguyễn Ngọc Cam, Hội Bảo trợ người khuyết tật, trẻ mồ côi và bệnh nhân nghèo tỉnh cho biết, đào tạo nghề cho người khuyết tật luôn được quan tâm. Trong những năm qua, ngoài Trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật dạy nghề tập trung thì còn tổ chức tại cộng đồng. Trong 5 năm qua, tổng số người tàn tật, trẻ mồ côi được đào tạo nghề gần 1.600 người, với tổng kinh phí gần 1,2 tỷ đồng; trong đó trên 800 người tàn tật được đào tạo nghề từ chương trình mục tiêu quốc gia, còn lại học nghề ngoài cộng đồng. 

Cô Đặng Thị Minh Thu, Trưởng phòng đào tạo Trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật tỉnh cho biết, hiện trung tâm đào tạo 7 ngành nghề như cắt - uốn tóc; tin học, điện tử, in lụa, may - dệt... Song song với dạy nghề, trung tâm còn liên hệ nhận hàng gia công để tạo thêm thu nhập cho NKT tại trung tâm. 

Để NKT có một công việc ổn định không phải chuyện dễ. Họ rất cần sự đồng cảm, chia sẻ và chung tay góp sức của cộng đồng để có cuộc sống ổn định.
Theo thuvienbinhduong.org.vn

Nhân ngày Người Khuyết tật Việt Nam (18/4): Người khuyết tật mong có "cần câu cá"

Hiện cả nước ta có khoảng 6,7 triệu người khuyết tật, trong đó 3,6 triệu là nữ, hơn 5 triệu người sống ở nông thôn và có khoảng 1,2 triệu là trẻ em.
Với truyền thống “thương người như thể thương thân”, người Việt chúng ta luôn có sự tôn trọng, cảm thông, hỗ trợ, động viên để những người gặp hoàn cảnh khó khăn, thiệt thòi, trong đó có người khuyết tật tự tin, hòa nhập cộng đồng. Tuy nhiên trong thực tế, người khuyết tật vẫn còn gặp nhiều "rào cản", rất cần sự chung tay, góp sức của cả cộng đồng.

Để người khuyết tật có cơ hội vươn lên…
Việt Nam là quốc gia có số lượng người khuyết tật khá lớn với khoảng 6,7 triệu người, trong đó 3,6 triệu là nữ và khoảng 1,2 triệu là trẻ em. Trong nhiều thập kỷ qua, mặc dù đất nước còn nhiều khó khăn, nhưng Đảng, Nhà nước vẫn luôn quan tâm ưu tiên nguồn lực và thực hiện nhiều chủ trương, chính sách trợ giúp xã hội, bảo đảm các quyền của người khuyết tật và thúc đẩy sự tham gia của người khuyết tật vào đời sống xã hội. Rõ nhất là hệ thống luật pháp, chính sách đối với người khuyết tật ngày càng được hoàn thiện, trong đó tháng 6/2010, Quốc hội Việt Nam đã thông qua Luật Người khuyết tật và có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2011. Các cấp ủy Đảng, Chính quyền, Mặt trận Tổ quốc tại các địa phương và đơn vị thường xuyên quan tâm, tạo thuận lợi để phát huy năng lực và hỗ trợ người khuyết tật, trẻ mồ côi cùng với sự chung tay góp sức của toàn xã hội, sự sẻ chia, giúp đỡ của bè bạn quốc tế.
Thực hiện chính sách của Đảng và Nhà nước, công tác chăm lo cho người khuyết tật những năm qua đã đạt được nhiều kết quả tích cực. Theo đó đến nay cả nước đã có 2.485 triệu người hưởng trợ cấp xã hội hàng tháng, trong đó, có 576.000 người khuyết tật nặng, 190.737 người tâm thần, 5.465 gia đình có từ 2 người khuyết tật nặng trở lên với tổng kinh phí hơn 7.121 tỷ đồng.

Các hoạt động hỗ trợ y tế, chăm sóc sức khỏe cho người khuyết tật đã từng bước được quan tâm đầy đủ, riêng năm 2013, có 761.000 người khuyết tật nặng và đặc biệt nặng được cấp thẻ bảo hiểm y tế theo quy định của Nghị định số 28. Bên cạnh đó hệ thống chính sách, cơ chế dạy nghề tạo việc làm cho người khuyết tật ngày càng được hoàn thiện, phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh của đất nước và người khuyết tật. Các hoạt động trợ giúp pháp lý, tiếp cận thể thao của người khuyết tật cũng đạt được nhiều kết quả.

Người khuyết tật cần được xã hội nâng đỡ để vươn lên

Hiện, cả nước có 6,7 triệu người khuyết tật, trong đó có khoảng 60% người khuyết tật trong độ tuổi lao động. Đa số người khuyết tật sống ở nông thôn với các cơ sở hạ tầng, điều kiện sống, phương tiện sinh hoạt chuyên dùng còn nhiều thiếu thốn, do vậy họ gặp nhiều khó khăn trong việc đi lại và giao tiếp với cộng đồng, nhất là công ăn việc làm để có thu nhập nuôi sống bản thân. Trong những năm qua, thông qua các kênh, tổ chức hội, đoàn thể, cả nước đã dạy nghề cho nhiều người khuyết tật từ các chương trình mục tiêu quốc gia dạy nghề và việc làm, chương trình dạy nghề cho lao động nông thôn. Tuy nhiên số lượng trên như "muối bỏ bể", việc làm cho người khuyết tật vẫn còn những "rào cản" lớn khiến việc làm với nhiều người khuyết tật vẫn chỉ là ước mơ… Số liệu của Tổng Cục dạy nghề (Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) cho thấy: Số người được dạy nghề cả nước hàng năm đã đạt khoảng 1,5 triệu người/năm nhưng mới chỉ có khoảng 5-6.000 người khuyết tật được dạy nghề (chiếm 0,4%). Báo cáo của các địa phương giai đoạn 2006 - 2010 cũng chỉ rõ: Tổng số người khuyết tật được dạy nghề là gần 30 nghìn người (đạt 37,5% mục tiêu đề ra theo quyết định số 239/2006/QĐ - TTg ngày 24/10/2006 của Chính phủ), trong đó chỉ gần 16.000 người được tạo việc làm, số còn lại là cải thiện việc làm.


Người khuyết tật mong có "cần câu cá"

Dạy nghề, tạo việc làm là một trong những hoạt động quan trọng giúp cho người khuyết tật cải thiện cuộc sống, sớm hòa nhập cộng đồng. Tuy nhiên một trong những "rào cản" của việc người khuyết tật khi tham gia học nghề, tìm việc làm là do nhiều người có hoàn cảnh khó khăn, trình độ thấp nên dù có chính sách hỗ trợ nhưng họ vẫn không thể tự đảm bảo các chi phí cần thiết cho việc học nghề và tạo việc làm. Nhận thức của nhiều đơn vị, doanh nghiệp về việc tiếp nhận người khuyết tật vào làm việc còn hạn chế bởi họ có suy nghĩ: Người khuyết tật không cần phải làm việc, không muốn được nêu gương trên báo chí vì sợ xã hội lên án là "bóc lột người khuyết tật"... Bên cạnh đó, các cơ sở chủ yếu dạy nghề đơn giản, truyền thống cho người khuyết tật nên đầu ra để tiêu thụ sản phẩm là rất khó khăn. Nhiều người khuyết tật được đào tạo đúng chuyên môn, kỹ thuật cao nhưng các công xưởng, công trình phù hợp để họ làm việc hầu như không có.

Chủ tịch Hội Bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam Nguyễn Đình Liêu cho rằng: Cộng đồng xã hội cần nhận thức rõ người khuyết tật có thể làm việc như người bình thường bởi họ vẫn có thể làm việc tốt như những người khác. Việc trang bị, tư vấn cho người khuyết tật kiến thức, tay nghề cần thiết để làm việc, đáp ứng nhu cầu của doanh nghiệp, thị trường, bảo đảm cho họ yên tâm với nghề là một thách thức lớn đối với các cơ quan quản lý nhà nước và tổ chức chính trị, xã hội.


Khẳng định cách nhìn nhận của xã hội đối với người khuyết tật đã có sự thay đổi từ chỗ tiếp cận theo nghĩa từ thiện, nhân đạo xã hội sang việc bảo đảm quyền của người khuyết tật, Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội Nguyễn Trọng Đàm nhấn mạnh: "Đem cho con cá không bằng đem cho cần câu cá", để người khuyết tật có việc làm ổn định, thực sự hòa nhập được với cộng đồng rất cần sự chung tay góp sức của các cấp, các ngành, các cơ quan chức năng ở địa phương và toàn xã hội.
Tại Chương trình đi bộ “Chung bước yêu thương - Trao niềm hy vọng” lần thứ nhất, được tổ chức sáng 6/4/2014, tại TP Hồ Chí Minh, thay mặt Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đánh giá cao, ghi nhận và biểu dương những tấm lòng cao quý, những tình cảm sâu nặng của các doanh nghiệp, tổ chức cá nhân trong nước, của bạn bè quốc tế, trong khó khăn vẫn dành dụm, sẻ chia, gom góp để trợ giúp, động viên người khuyết tật, trẻ mồ côi. Thủ tướng cũng yêu cầu các bộ, ngành chức năng tiếp tục hoàn thiện hệ thống chính sách về người khuyết tật. Nghiên cứu, sửa đổi, bổ sung những quy định không phù hợp liên quan đến đào tạo nghề cho người khuyết tật, giáo dục hòa nhập, chăm sóc sức khỏe; gắn dạy nghề với tạo việc làm đồng thời thúc đẩy các hoạt động hội nhập quốc tế trong công tác trợ giúp người khuyết tật.
Nhằm thực hiện mục tiêu của Đề án trợ giúp người khuyết tật giai đoạn 2012-2020, trước mắt đến 2015 hỗ trợ 250.000 người khuyết tật trong độ tuổi lao động còn khả năng lao động được học nghề và tạo việc làm, hơn lúc nào hết các bộ ngành, địa phương cần phối hợp chặt chẽ, thúc đẩy triển khai mô hình dạy nghề gắn với giải quyết việc làm; mô hình phục hồi chức năng dựa vào cộng đồng; mô hình hỗ trợ sinh kế nhằm giúp cho người khuyết tật phát huy khả năng vươn lên trong cuộc sống.

Đoàn TT người khuyết tật VN dự Paragames lần thứ 6 tại Indonesia - Ảnh: baoninhthuan.com.vn
Theo nhipcautamgiao.net

TT Huế: Nơi tiếp thêm niềm tin cho người khuyết tật

Nhằm giúp người khuyết tật gạt bỏ mọi rào cản, sớm hòa nhập với cộng đồng, trong những năm qua các Trung tâm dành cho người khuyết tật trên địa bàn tỉnh TT-Huế đã có những cách làm hay, thiết thực. Qua đó tiếp thêm niềm tin, nghị lực cho những người không may mắn có được điều kiện vươn lên trong cuộc sống.
Bị khuyết tật cả hai chân từ khi mới chào đời, cuộc sống của em Huỳnh Thị Vân quê ở huyện Phú Vang, tỉnh TT-Huế gặp nhiều khó khăn. Cảm thông và chia sẻ nỗi bất hạnh đó, năm 2010 Huỳnh Thị Vân được Trung tâm dạy nghề và tạo việc làm cho người khuyết tật tỉnh TT-Huế đón nhận vào học tập. Tại đây, em được tham gia lớp học thêu, một nghề mà em rất thích và phù hợp với hoàn cảnh của mình. Đây cũng là niềm hạnh phúc chung của hơn 200 học viên là người khuyết tật đang học tập và làm việc tại đây. Từ khi thành lập cho đến nay, qua 10 năm hoạt động với mục tiêu là giúp đỡ những người bị khuyết tật có được điều điều kiện học hỏi nghề nghiệp, tạo việc làm, vun đắp cho cuộc sống của bản thân. Trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật Thừa Thiên Huế đã đào tạo cho 25 khóa học với hơn 2000 học viên. Các nghề được lựa chọn đào tạo phù hợp với hoàn cảnh, sức khỏe của người khuyết tật như thêu, điện, may, mộc mỹ nghệ .... 
Không những đào tạo nghề cho người khuyết tật, Trung tâm dạy nghề và Tạo việc làm cho người tàn tật tỉnh TT- Huế còn liên kết với các Doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh nhằm tìm kiếm việc làm tại chỗ cho các học viên. Thu nhập bình quân của các học viên hiện nay 500-700 đồng/tháng, góp phần rất lớn trong việc động viên các học viên vượt qua khó khăn, hòa nhập với cộng đồng. 

Hiện trên địa bàn tỉnh TT-Huế có khoảng 29 nghìn người khuyết tật, đa phần trong số đó đều có hoàn cảnh khó khăn. Vì vậy, công tác đào tạo nghề và giải quyết việc làm cho người khuyết tật luôn được tỉnh TT-Huế chú trọng thực hiện thông qua các chương trình, dự án đã và đang được triển khai .Ngày quốc tế người khuyết tật năm nay có chủ đề "Gạt bỏ rào cản để xây dựng một xã hội hòa nhập và tiếp cận cho tất cả mọi người". Để xóa bỏ những rào cản cho người khuyết tật rất cần có sự chung tay, góp sức của toàn xã hội và những hoạt động thiết thực từ các Trung tâm đào tạo nghề cho người khuyết tật trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên Huế góp phần rất lớn trong việc thực hiện mục tiêu trên./.
Theo vtvhue.vn

Cơ hội việc làm cho người khuyết tật


Nhằm tổ chức các hoạt động ý nghĩa thiết thực chào mừng kỷ niệm ngày Quốc tế người khuyết tật 03/12, sáng nay 3/12, Trung tâm bảo trợ - Dạy nghề và đào tạo việc làm cho người tàn tật TPHCM, tổ chức ngày hội việc làm ưu tiên cho người khuyết tật năm 2014.
Việt Nam có hơn 6,7 triệu người khuyết tật từ 5 tuổi trở lên, trong đó có khoảng 1,6 triệu người có khả năng lao động. Vì vậy dạy nghề và tạo việc làm cho người khuyết tật là một trong những vấn đề quan trọng giúp người khuyết tật cải thiện cuộc sống, hòa nhập với cộng đồng. Người khuyết tật cũng là một lực lượng lao động không nhỏ trong xã hội và họ đòi hỏi phải được bảo vệ bằng luật pháp để đảm bảo quyền bình đẳng tham gia vào các hoạt động của xã hội, trong đó có quyền bình đẳng về việc làm bền vững.

Bà Nguyễn Thị Nhung PGĐ Trung tâm bảo trợ, Dạy nghề - Đào tạo việc làm cho người tàn tật cho biết: Những việc làm cho người khuyết tật, đào tạo nghề, bổ túc văn hóa cho các em, cần đòi hỏi sự tham gia cả cộng đồng và thái độ của mọi người hơn nữa.
Bên cạnh đó, người khuyết tật thường thiếu thông tin về việc làm, cũng do thiệt thòi về tâm sinh lý, sức khỏe, ngoại hình nên người khuyết tật khó hòa nhập với thị trường lao động.Hơn nữa khi tuyển lao động khuyết tật, doanh nghiệp phải bỏ công sức và thời gian dài đào tạo, hướng dẫn nghiệp vụ, nên nhiều doanh nghiệp có tâm lý e ngại ứng viên khuyết tật . Tuy nhiên nếu được giao công việc phù hợp với bản thân, người khuyết tật vẫn có khả năng làm tốt. Vì vậy đây cũng là dịp để các doanh nghiệp cơ sở kinh doanh tuyển dụng được lao động phù hợp.

Theo chị Lê Huỳnh Mỹ Thi – Quản lý giám sát công ty TNHH tư vấn Win Win: Hiện tại bên mình các bạn khuyết tật làm rất là tốt, tại vì các bạn có động lực làm việc và học hỏi rất là cao. Tinh thần các bạn đó luôn có sự gắn kết lâu bền.
Ngoài các gian hàng trưng bày và giới thiệu sản phảm của người khuyết tật thì ngày hội việc làm còn thu hút nhiều bàn tuyển dụng của khoảng 40 doanh nghiệp và cơ sở sản xuất , trung tâm giới thiệu việc làm tạo nhiều cơ hội cho người lao động , đặc biệt là người khuyết tật tiếp cận vời nhu cầu tuyển dụng của doanh nghiệp và chương trình đào tạo gắn với giải quyết việc làm . Bởi có được việc làm bền vững là điều mong mỏi của những người khuyết tật. Đây là những khát vọng, quyền lợi, tiếng nói và sự thừa nhận để cộng đồng xã hội có sự công bằng và bình đẳng như nhau. Họ có thể sống tự lập không cần dựa vào gia đình,tránh mặc cảm ,có việc làm, họ sẽ tự tin tham gia vào các hoạt động của cộng đồng và xã hội.

Anh Lê Hữu Tài – Quận Bình Tân TP.HCM chia sẻ: Hội chợ việc làm này rất là hay, họ nhìn về năng lực của người khuyết tật. Mình thấy đây là cơ hội để các bạn khuyết tật hòa nhập với cuộc sống.
Tạo điều kiện và cơ hội đào tạo nghề gắn với việc làm đối với người khuyết tật chính là sự thúc đẩy hành động nhằm “Hiện thực hóa quyền của người khuyết tật”, trong đó có quyền được có việc làm bền vững. Cùng với sự vào cuộc của các cơ quan, tổ chức chính trị xã hội, bản thân người khuyết tật cũng cần rèn luyện, cố gắng học tập để nâng cao kiến thức, tay nghề, tự tin góp phần phát triển kinh tế đất nước.
Theo antv.gov.vn

Vẫn "treo" bài toán việc làm cho người khuyết tật

Tính chung cả nước, có khoảng 6 triệu người khuyết tật, trong khi đó, chỉ có khoảng gần 2,5 triệu người khuyết tật có việc làm, số còn lại phải sống dựa vào gia đình. 

Người khuyết tật khó tìm được việc sau khi học nghề - Ảnh IT

Gian truân tìm việc
Tại TP.HCM, việc đào tạo nghề cho người khuyết tật được chú trọng, nhưng khó khăn là ở đầu ra.
Với mức trợ cấp 240.000 đồng/tháng cho người khuyết tật không đủ để họ trang trải cuộc sống. Đa số những người khuyết tật đã từng đi xin việc, doanh nghiệp rất ngại giao việc cho người khuyết tật. Họ thường lấy lý do quỹ lương không có, không có các điều kiện cho người tàn tật, nhất là người khiếm thính, làm việc. Nếu may mắn xin được việc thì cũng không thể làm lâu dài, chỉ cần làm sai là bị đuổi việc ngay.

Chị Nguyễn Thị Quỳnh Lê cho biết: “Thấy ngoài cửa treo bảng tuyển lao động vậy đó. Nhưng khi bước vào thì không kể là gặp giám đốc hay nhân viên, họ đều nói, đã tuyển đủ người rồi. Người khuyết tật như chúng tôi kiếm việc rất khó. Kiến nghị Nhà nước quan tâm nhiều hơn giải quyết việc làm cho chúng tôi”.

Theo chị Nguyễn Thị Hằng, “Nhà nước có ưu tiên giảm thuế cho các doanh nghiệp nhận người khuyết tật vào làm việc. Nhưng theo tôi tìm hiểu thì các thủ tục xin giảm thuế rất phức tạp nên doanh nghiệp cũng không mặn mà”.

Ngay cả khi đã kiếm được việc làm lâu dài, thì người khuyết tật vẫn còn nhiều trăn trở, bị hạn chế mức lương và không thể an tâm với công việc. Anh Phan Nhật Trung đang làm cán bộ tin học tại phường Phạm Ngũ Lão, quận 1, TP.HCM cho rằng, người khuyết tật vẫn chưa hòa nhập được trong công việc như người bình thường. Bằng chứng là một nhóm người khuyết tật được nhận vào làm cán bộ tin học tại 10 phường thuộc quận 1 đến nay chỉ còn lại mình anh Trung làm việc.

“Cán bộ tin học không phải là vị trí được trả lương mà là lương khoán việc. Trong khi lương tối thiểu đã tăng từ 830.000 đồng lên 1.050.000 đồng từ năm 2007 đến nay thì mức lương của tôi vẫn đứng yên. Nhà nước có hỗ trợ cho cán bộ công chức bậc lương dưới 3.0 nhưng tôi cũng không được hỗ trợ. Trong khi đó, lương tôi đang được hưởng là từ ngân sách ít ỏi của phường. Đồng nghĩa với việc chia lợi ích của các anh em, điều này làm tôi thấy rất bất an”, anh Trung chia sẻ.

Anh Võ Văn Anh, Chủ tịch Hội thanh niên khuyết tật TP.HCM cho rằng, chất lượng đào tạo của các trung tâm đào tạo việc làm cho người khuyết tật quá kém. Các doanh nghiệp sau khi tuyển dụng hầu hết phải đào tạo lại. Đó chính là lý do khiến nhiều doanh nghiệp ngại thu nhận người lao động khuyết tật. Ngoài ra, doanh nghiệp cũng không coi trọng bằng cấp của người khuyết tật được đào tạo tại các trung tâm. Thành ra, loại giấy này chỉ dùng để… lưu hành nội bộ.

Một học viên đang học tại Trung tâm Bảo trợ dạy nghề và tạo việc làm cho người tàn tật TP.HCM cho biết, các môn học, thiết bị thực hành của hầu hết các trung tâm dạy nghề cho người khuyết tật hiện đang rất thiếu và lạc hậu. Như tại trung tâm Bảo trợ dạy nghề và tạo việc làm cho người tàn tật TP.HCM, các học viên đang được học với các thiết bị điện đã có từ năm 1980 mà ngày nay không còn dùng đến.

“Chẳng hạn như máy biến áp chúng tôi đang học là loại đã có từ năm 1980, ngày nay người ta đã thay bằng việc dùng ổn áp. Còn ở ngành học sửa chữa xe, cũng chưa có đầy đủ giáo trình và thiết bị thực tập”, học viên này cho biết. 

Chưa được vay vốn như quy định

Trong khi xin việc khó khăn, nhiều người khuyết tật có khả năng tạo lập công việc cho mình thì lại thiếu vốn để sản xuất, kinh doanh và gặp khó khăn trong các thủ tục pháp lý.

Học viên được dạy nghề xoa bóp, bấm huyệt xong rồi để đó Ảnh minh họa 

Ông Trần Kỷ, Chủ tịch Hội người mù quận Gò Vấp cho biết, tại TP.HCM hiện có khoảng 500 người mù đã được đào tạo nghề xoa bóp, bấm huyệt giống như mô hình đào tạo việc làm cho người mù ở Nhật. Nhưng học xong rồi để đó, khó xin được việc ở các tiệm massage. Mặt khác, người mù muốn mở tiệm kinh doanh dịch vụ xoa bóp, bấm huyệt tại các địa phương thì các cơ quan chức năng lại ngăn cản.

“Xoa bóp, xông hơi hay bấm huyệt thì đơn giản lắm, chúng tôi đã được học qua rồi, nhưng họ lại sợ chúng tôi làm chết người. Tự đứng ra làm chủ là không được, mà phải mời một vị y sĩ đông y đứng tên trên giấy phép. Cứ thế, mỗi tháng trả cho vị này tối thiểu 2 – 3 triệu đồng trong khi chẳng phải làm gì cả. Mà tìm được vị này đồng ý đứng tên rồi thì thủ tục xin giấy phép cũng không hề đơn giản”, ông Kỷ than thở.

Anh Nguyễn Đức Quyền cho biết: “Học nghề xong rồi xin thì không ai nhận mà muốn mở tiệm kinh doanh riêng cũng khó vì không có vốn. Tôi biết theo quy định có cho người khuyết tật vay vốn sản xuất và kinh doanh nhưng chúng tôi không tiếp cận được nguồn này. Đến ngân hàng chính sách xã hội thì toàn đòi hỏi thế chấp. Người khuyết tật chỉ có cái xe lăn thì lấy gì mà thế chấp đây”.

Ông Trần Kỷ cho hay: “Ở Hội người mù quận Gò Vấp có cho vay vốn sản xuất, kinh doanh. Vay đợt 1 là 5 triệu đồng, đợt 2 là 10 triệu đồng. Số tiền này không đủ để làm gì cả. Nhà nước cần phải tạo điều kiện cho người khuyết tật trong việc vay vốn, tự tạo công việc. Nên dành thời gian xem xét mô hình kinh doanh của người khuyết tật, từ đó hỗ trợ vốn vay”.

Ông Lê Trọng Sang, Phó Giám đốc Sở LĐTB&XH TP.HCM cho biết, mỗi năm TP.HCM đào tạo việc làm cho khoảng 2.000 người khuyết tật. Giải quyết việc làm cho người khuyết tật là một vấn đề rất khó khăn. Thành phố đã khuyến khích doanh nghiệp nhận lao động khuyết tật bằng chính sách. Cơ sở sản xuất, kinh doanh nhận từ 30% lao động khuyết tật trở lên sẽ được hỗ trợ giảm thuế.
Về việc hỗ trợ vốn cho người khuyết tật tự tạo lập công việc, ông Sang cho biết, hai nguồn vốn dễ tiếp cận nhất là quỹ quốc về việc làm, hỗ trợ cho người khuyết tật tự tạo việc làm và hộ nghèo, nếu người tàn tật thuộc diện hộ nghèo.

Ngoài ra còn có nguồn vốn vay từ Hội phụ nữ, Hội người mù. Ban giảm nghèo ở cấp phường, xã sẽ chịu trách nhiệm giải thích, hướng dẫn người khuyết tật tiếp cận các nguồn vốn này.
Theo infonet.vn

Dạy nghề, tạo việc làm cho người khuyết tật: Không là việc làm từ thiện

Mục tiêu của đề án trợ giúp người khuyết tật (NKT) (Thủ tướng đã phê duyệt) là đến năm 2015 sẽ có 250.000 NKT trong độ tuổi lao động còn khả năng lao động được học nghề và tạo việc làm phù hợp. Tuy nhiên, để thực hiện được điều này (trong giai đoạn 2012 - 2020) cần có sự chung tay của toàn xã hội. Bởi trong thực tế, vì nhiều lý do khác nhau mà NKT vẫn còn gặp nhiều khó khăn khi tìm việc như: sức khỏe yếu, trình độ tay nghề chưa cao, chính sách hỗ trợ doanh nghiệp tuyển dụng NKT làm việc còn nhiều hạn chế.

Một cơ sở người khuyết tật làm tranh cát.

Nhiều khó khăn
Theo báo cáo của Trung tâm (TT) Bảo trợ - dạy nghề và tạo việc làm cho người khuyết tật TPHCM, từ đầu năm đến nay, TT đã hỗ trợ trên 800 NKT có việc làm, đào tạo hơn 800 lượt học viên các lớp cắt may, sửa xe, điện cơ, điện máy, trang điểm…
TPHCM hiện có khoảng 15.000 NKT trong độ tuổi lao động (1% dân số), nhưng số NKT có việc làm chưa quá 40%. Trong đó, số NKT tìm được việc làm chỉ có khoảng 25% duy trì được công việc ổn định. Nguyên nhân thì có nhiều, do điều kiện làm việc của doanh nghiệp còn chưa phù hợp với sức khỏe của NKT. Nhiều doanh nghiệp đặt trụ sở tại các cao ốc hoặc vùng ngoại thành, khiến việc đi lại của NKT gặp nhiều khó khăn. Đó là chưa kể đến mức thu nhập bình quân của người lao động khuyết tật chỉ khoảng 2,5 - 3 triệu đồng/tháng, còn thấp so với yêu cầu trang trải cuộc sống hiện nay.
Hỗ trợ doanh nghiệp tuyển dụng
Rất nhiều doanh nghiệp, công ty, như 27-7, Điện Quang, Điện tử Ánh Sáng,… sẵn sàng nhận NKT vào làm việc. Nhưng khó khăn ở chỗ làm sao để dung hòa lợi ích giữa người lao động NKT và doanh nghiệp. Chính sách hỗ trợ doanh nghiệp tuyển dụng NKT làm việc còn nhiều hạn chế.
Theo chị Lê Thị Cẩm, Công ty 27-7 (quận Bình Tân): “Công ty tôi nhận NKT vào làm việc từ khi mới thành lập. Trong quá trình làm việc, có một số bạn có cố gắng, nhưng cũng có một số bạn dễ nản lòng. Trong công việc thì công việc nào cũng gặp nhiều khó khăn, nhưng quan trọng là các bạn phải yêu nghề. Nhà nước nên hỗ trợ doanh nghiệp về thuế để doanh nghiệp có thể hỗ trợ lại NKT. Có như vậy sự tương tác, hỗ trợ giữa doanh nghiệp và NKT mới bền vững”.
Bà Nguyễn Thị Nhung, Phó Giám đốc Trung tâm Bảo trợ - dạy nghề và tạo việc làm cho NKT TPHCM cho rằng: “Xã hội và cộng đồng nên quan tâm hơn đến việc hỗ trợ những hoạt động vì NKT, hỗ trợ nâng cấp trang thiết bị các cơ sở đào tạo nghề cho người khuyết tật để phù hợp với thị trường lao động. Cần có những chương trình tiếp cận với NKT ngay tại địa phương để NKT dễ dàng hòa nhập cộng đồng, tiếp cận với các cơ hội việc làm”.
Tuyển dụng NKT không phải là làm từ thiện, mà vì năng lực của họ đáp ứng được yêu cầu công việc; cũng là tạo điều kiện cho họ hòa nhập tốt hơn. Vì thế, cần phải có những cách đối xử bình đẳng. Tất cả đòi hỏi sự nỗ lực, phối hợp của tất cả các cấp, ngành, đơn vị liên quan và bản thân NKT để vấn đề việc làm ngày càng có những chuyển biến tích cực hơn, giúp NKT ổn định cuộc sống.
Theo nghilucsong.net